Chuyện tình của tôi

1500

Bây giờ ngồi nghĩ lại không biết lúc đó vì sao em lại yêu tôi? trong hoàn cảnh phải ở nhà thuê, cuộc sống thiếu thốn, thu nhập bấp bênh nhưng em vẫn yêu và chúng tôi đến với nhau bằng một đám cưới tràn đầy niềm vui, hạnh phúc. Hồi đó… tôi một sinh viên mới bước vào giảng đường đại học, bở ngỡ , lạ lẫm với môi trường sống thay đổi. Hình ảnh một chàng trai nhà quê ốm yếu, nặng chừng 37 – 40kg nhưng lúc nào cũng mang trong mình tính cách nghệ sỹ, bất cần, phải chăng đó là cá tính sau này yêu nhau em nói “rất ghét tính cách đó ” nhưng vẫn …yêu anh.

Tôi gặp em không phải chuyện tình cờ, nhà tôi và gia đình em là đồng hương, thường cuối tuần lên nhà em chơi. Lúc biết em chỉ là cô bé học lớp 9, còn tôi là sinh viên năm nhất. Em! tính cách trẻ con, cá tính của tuổi mới lớn, ương bướng, ngang ngạnh. Tôi để ý đến em ngay từ ngày đó và tình yêu dành cho em lớn dần lên lúc nào không biết. Càng yêu tôi càng lầm lì, ít nói, mỗi lần lên nhà em cứ ngồi hoài, đến đúng giờ rồi về, em rất ghét khi thấy tôi, bây giờ làm công việc bán hàng “mỏ tôi dài ra” em nói vậy.

Yêu em là những ngày dài uống cafê một mình hay đạp xe loanh quanh nhà nàng rồi về, nhiều lần lặp lại tình trạng như vậy, phải chăng đó là tình yêu một phía mà thời gian đầu khi yêu ai cũng phải trải qua. Mỗi lần hò hẹn  đi chơi rất khó, em lúc nào cũng từ chối mặc dù đã bày ra rất nhiều cách, nhiều chiêu có cả sự giúp sức của người khác nhưng cũng không thành. Trong suốt thời gian để ý em chẳng một lần nào được đi chơi riêng, thường đi chung với các anh chị em trong nhà, nghĩ lại mình thật dỡ!

Bản nhạc viết thời sinh viên

Trường em học là nơi có những hàng cây xà cừ lớn, năm trên con đường Lý Tự Trọng rất đẹp, tôi thường chọn đứng nép bên góc xà cừ để nhìn em lúc tan trường. Hồi đó rất nhiều chàng trai để ý vì em dễ thương, tham gia nhiều phong trào văn nghệ, là nữ sinh thanh lịch nên được nhiều anh săn đón. Tôi một gã nhà quê cảm thấy mặc cảm trước cuộc sống nơi đô thị nhưng với em ngọn lữa tình yêu không bao giờ tắt. Em có rất nhiều bạn, là thành viên của nhóm 4 cô gái rất thân từ thủa cấp 2 hay đi chơi với nhau. Cùng lớp với em có một cô bạn tên Linh tôi thường cho Linh mượn sách, băng nhạc … để lấy lòng. Một chiều đang chơi đàn, hát vu vơ mấy câu trong bài “Đâu phải bởi mùa thu” của Phú Quang thì chuông điện thoại reo, cầm máy lên nghe giọng của Linh khuyên nên từ bỏ mối tình vì sẽ không mang lại kết quả gì cho anh đâu? quá buồn! tôi tìm đến những người bạn nhưng họ cũng không hiểu để khuyên phải làm như thế nào? Sự thất vọng dần lớn lên trong tôi việc học hành càng ngày càng bê trễ. Đây quả là một thử thách mà cuộc sống dành cho tôi, phải quyết định tiếp tục hay dừng lại? nhưng không hiểu tại sao, trong tôi luôn có niềm tin đối với em, từ lúc biết em tôi nghĩ rằng sau này em sẽ là vợ, hình như chúng tôi nợ nhau từ kiếp trước, sinh ra là để trở thành vợ chồng thì phải?

Có một khoảng thời gian dài không gặp em, thi thoảng chỉ gặp ở thư viện trong thời gian em ôn thi đại học còn tôi làm đề tài tốt nghiệp, kèm theo những đợt thực tập chuyên đề, thực tập tốt nghiệp nên ít lên nhà em chơi, mặc dù luôn nghĩ đến em nhưng vì áp lực từ gia đình khuyên nên về quê làm việc, tình yêu không có gì tiến triển nên nổi nhớ dành cho em giảm dần, mà tình yêu chúng tôi có gì sâu đậm đâu?

Chuyện tình của tôi được kết nối lại cũng là dịp tình cờ, sau khi ra trường đi làm, lúc đó em là sinh viên sư phạm. Một hôm đi làm về, đự định sẽ về nhà nhưng không hiểu sao lại lên nhà em, gặp mẹ em nói em đi học, tôi xin phép về, vừa rồ ga chạy được khoảng 200m thì thấy em về, quay xe lại cũng là lúc em đang mở cổng, mạnh dạn mời em đi chơi và em đồng ý- có lẻ đây là lần đầu tiên chúng tôi chính thức đi chơi với nhau sau bao nhiều năm quen nhau. Sau khi chở nàng một vòng quanh thành phố biển trên những con đường đầy gió chúng tôi ghé vào quán cafê, tôi rôm rã với câu chuyện đi làm, em kể cho tôi nghe chuyện ở trường, lớp với bao bạn bè mới, những câu chuyện vu vơ làm cho chúng tôi hiểu nhau hơn. Kể từ lần đó tôi thường xuyên ghé nhà em, được sự hỗ trợ đắc lực của chị họ nàng tôi bắt đầu chiếm được cảm tình của em, nhờ tác động của người nhà “trong công, ngoài kích” nên sau một buổi tối ngồi bên nhau trên bờ biển tôi đã ngỏ lời còn nàng thì im lặng!


Tình yêu chúng tôi ngày càng đậm đà với bao kỷ niệm, những giây phút bên nhau thật hạnh phúc, cảm giác như thế giới này chỉ dành cho tôi, yêu em biết nhường nào, hãnh diện đã dành trọn được con tim của nàng sau bao ngày chờ đợi, bây giờ đã có em trong vòng tay yêu thương nồng ấm. Khi đang đắm chìm trong hạnh phúc thì cuộc sống luôn cho ta những điều bất ngờ, ngay khi đã có em thì việc chia tay cũng là điều hiển nhiên. Đó là vào một buổi tối hai đứa ngồi bên nhau trước cổng nhà nàng thì bất ngờ nàng quay sang nói “chúng ta chia tay thôi, em không hề yêu anh”. Lại một lần nữa tôi cảm thấy hụt hẫng, câu nói của nàng đã làm tôi tổn thương, mất đi niềm tin vào người mình đã yêu, hỏi lý do thì không được giải đáp. Bực tức với chính mình vì không giữ được nàng, trách nàng vì quá cay đắng cho tôi hạnh phúc ngọt ngào và chính nàng cũng lấy đi thứ quý giá đó.

Tôi tìm vui vào công việc để quên nàng bằng cách xin đi công tác xa, để bớt sự dày vò trong tim. Môi trường làm việc mới, cuộc sống mới , người mới… đã giảm đi một phần nhớ nàng, tôi lấy lại sự cân bằng cuộc sống, ngày đi làm, tối cũng đi làm nên không có thời gian để nhớ đến em, tôi buộc mình phải làm việc cật lực để cố quyên nàng… cho đến một ngày tôi nhận được thư của em trong thư em tâm sự là rất buồn khi phải nói xa tôi, thời gian qua em rất mệt mỏi, xin lỗi vì đã làm cho tôi buồn. Bất ngờ khi đọc thư cảm giác vui, buồn lẫn lộn, phải chăng tình yêu đã trở lại?

Trở lại Nha Trang với bao ý nghĩ có nên quay lại với em hay không? Đi tìm kỷ niệm nơi chúng tôi thường ghé qua, cùng ăn bên những quán nhỏ ven đường, thư giãn trên chiếc ghế đôi với ly nước mía mát lạnh, góc café quen thuộc nghe những tình khúc da diết về tình yêu thì thầm chuyện yêu đương. Hôm lên thăm nàng tặng em một chiếc bút như thầm khuyên em nên tập trung cho việc học, đừng nghĩ gì nhiều, ngồi bên em im lặng để cảm nhận hết sự yêu thương sau bao ngày xa cách. Sau này trở lại bên nhau tôi nói yêu em, anh yêu nhiều nhất là ngón tay vì bên bàn tay phải của nàng có một ngón tay bị bóc móng, để lại vết sẹo dài, tôi thường mân mê ngón tay đó và nàng cũng rất thích … tôi rất thương ngón tay đó và thường nói với em “anh yêu em từ ngón tay lan ra bàn tay, cánh tay và tất cả những gì của em”.

Viết tặng cô giáo của đời tôi nhân ngày 20/11/2013

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here